Em ngồi nhặt lại kí ức
Cân đo đong đếm
Xem đã đủ cho một yêu thương nữa không.
Nhưng sao mờ nhòa quá
Là kỉ niệm đã mờ nhòa
Hay mắt em mờ nhòa
Vì sự ngăn cách
Của dòng sông.
Dòng sông mà ngày ngày em bơi lội để đến với anh
Nhưng mãi chẳng tới bờ
Có phải ở phía bờ cây đã mọc, hoa đã nở ?
Hay phía bờ vẫn cô lạnh một nhánh sầu bơ vơ ?
Em ngốc quá phải không, cứ hỏi và cứ nhặt.
Em nhặt lại từng kí ức và đan thành chiếc áo
Khoác vào những ngày đông muộn màng
Nhưng chẳng ấm bằng ánh nắng anh đã chỉ cho em.
Ở phía bờ bên ấy
Nên em mò mẩm gom lại tất cả kỉ niệm kết thành chiếc bè đưa em sang
Chèo qua nỗi buồn và khao khát
Qua gập ghềnh biển nhớ
Qua những con thác ngốc nghếch và khờ dại
Qua cả những mảnh đá vỡ chia ly và đau đớn
Mệt lã
Mờ nhòa
Những ngón tay em run lên bần bật rồi khóc nức nỡ
Như đứa trẻ đi lạc giữa mùa đông
Hỏi đâu là bờ, đâu là bến ?
Đâu là anh ?
Câu trả lời vẫn biệt tăm.
Anh biết không, mây tuốt tì ở trên cao
Nhưng chỉ cần đưa tay vén là ánh nắng sẽ chan hòa cả mặt đất
Nhìn vào mắt em anh sẽ thấy những bông hoa mọc trên vai anh
Hương sẽ tỏa trên vành môi thơm ngát, nương theo màu tóc chảy suốt dòng yêu thương.
Mật ngọt rót mãi
Chẳng đầy một ly rượu giao bôi.
Xa quá phải không em?
Xa quá phải không anh?
Dưng sao em vẫn thấy.
Một chiếc bóng khờ ngồi dưới gốc cây
Giấu bàn tay hao gầy năm tháng
Bán đứng lồng ngực ươm nồng trái tim khát
Nhánh còn lủng lẳng một bài hát dang dở
"Thương nhau một miếng trầu cau..."
Cân ngang đo dọc
Chiếc bè vẫn đủ cho cả đời của hai ta.
Vậy mà mùa đông vẫn ôm tình không thành tiếng
Lặng lẽ nhìn...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét