7 tháng 2, 2013

Tạ ơn



Đôi mắt cha mẹ sinh ra
Có khoảng trời trong xanh trong ấy
Và cha mẹ mất cả đời để bảo vệ khung trời ấy
Em nào vì anh mà hoen tím cả mùa qua.

Ấy thế mà, em đã thương anh.
Khi em còn chưa biết được
thì cũng đã hoen tím nửa cánh đồng
Sông nước lặng, nhìn lúa mùa nghiêng nghiêng sóng
Chở xuân xanh qua bao nỗi nhớ mong.

Từng ấy mùa em cũng đã vì anh
Mà rụng cả cánh chiều loang tím vỡ
Vai em trần còn đẫm hương hoang lỡ
Hoa biếc vừng hóa những khúc màu rơi

Em vương, nên câu hát còn à ơi!
Sóng biển bạc còn rì rào ru năm tháng
Xin chút ngày để trời nghiêng khúc hát
Đổ xuống thềm ướt cả gối chăn xuân.

Đêm qua những vì sao nhìn nhau rưng rưng
Sáng nay màu xanh em ướm đã đong đầy
Nửa cánh đồng em chạy không đuổi kịp
Bước chân còn in dấu mãi tháng năm

Đấy là màu xanh em ướm gởi cho anh
Dẫu là anh còn chưa biết được
thì cũng đã xanh ngát nửa cánh đồng
Hương cám lặng, nghe câu hò run run nhịp
Chở trái tim qua bao nỗi nhớ mong.

Cưỡi mây chiều, em cũng đã mênh mông
Bàn tay khẽ đan khâu mùa lưu luyến
Cột mái tóc vén ngang lưng trời tím
Rớt lối về dưới những giọt sương mai

Hoa ướm vàng gọt nắng thả bờ vai
Trĩu hương nồng vào mơn đồi môi vắng
Cha mẹ hỏi em cười rưng sóng mắt
Tạ ơi đời thu thổi ngát trời xuân.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét