1 tháng 2, 2013

Vào nhà



Tôi đã sống trong căn nhà ấy rất lâu rồi.
Từ khi con đường trước nhà còn mọc đầy cỏ dại, xen sỏi đá.
Khi mưa xuống, róc rách nghe quen.

Đôi khi líu lo tôi hát
Vui vui
Đôi khi quấn chăn tôi ngủ
Khò khò
Đôi khi,
Nhìn lên trời,
thấy mặt đất
Ngỗn ngang.

Không biết dưng đâu, mà bầu trời đầy nắng, đầy gió, mây và mưa...
Đất dưng đâu trăm con côn trùng í ới, hú hí, lúc nhúc chen, dẫm, gọi.
Mà lỗ loang.

Chẳng, tôi hay buồn bắt con chuồn chuồn, mà chơi
Hay, tôi vu vơ bắt con thơ làm mồi giăng lối
vào nhà
Dĩ nhiên là, chẳng, tôi hứng hí mắc cái sào hái quả sầu, để ngu ngơ.

Chiều,nắng tắt
Sáng, nắng lên.
Tôi lọc từng giọt nắng, đến bao giờ?
Đến bao giờ?
Cho đủ

Đêm, mắt ghé
Khuya, môi đi
Tôi chắt từng giọt sương, đến bao nhiêu?
Đến bao nhiêu?
Cho đầy
căn phòng
trong ngôi nhà, yêu anh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét